Tôi tên Bình, cả đời buôn bán tần tảo, nuôi ba đứa con khôn lớn. Về già, ngoài căn nhà nhỏ ở quê, tôi còn giữ trong tay hơn 3 tỷ dành dụm suốt mấy chục năm.
Khi chân yếu mắt mờ, các con bắt đầu thay nhau ngỏ ý đón tôi về:
“Mẹ về ở với vợ chồng con cho vui cửa vui nhà nhé.” – đứa út.
“Mẹ lên thành phố với con, con chăm mẹ cho chu đáo.” – đứa giữa.
Tôi hiểu, chúng nó thương tôi, nhưng cũng không phủ nhận: trong ánh mắt ấy có chút dòm ngó số tiền già mà tôi đang giữ. Tôi sợ cảnh già rồi thành gánh nặng, tranh giành, trách móc lẫn nhau. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi quyết định tự mình làm một việc lớn: đăng ký vào viện dưỡng lão.
Ngày dọn vào, tôi dặn kỹ cô quản lý:
“Sau này tôi mất, còn đồng nào thì đem ủng hộ hết cho trẻ mồ côi. Tôi muốn ra đi thanh thản, không vướng bận ai.”
Cô quản lý cầm tay tôi, gật đầu cảm thông. Tôi thấy nhẹ nhõm trong lòng.
Thế nhưng, chỉ 3 ngày sau khi chuyển vào, con trai cả – anh Hùng – đã hớt hải chạy vào. Mặt anh tái mét, thở dồn dập:
“Mẹ! Mẹ phải về ngay! Chuyện lớn rồi!”
Tôi hoảng hốt, nghĩ có chuyện gì nghiêm trọng. Anh Hùng lắp bắp:
“Mẹ… mẹ không thể đem hết tiền ủng hộ được đâu. Có người mạo danh mẹ rút gần hết số tiền trong tài khoản rồi. Giờ ngân hàng báo con để xác minh…”
Tôi như bị sét đánh. Cả viện dưỡng lão náo loạn. Quản lý vội vã kiểm tra giấy tờ. Hóa ra trong mấy ngày tôi yên thân ở đây, một người tự xưng là “cháu ruột” đã giả chữ ký, cầm giấy ủy quyền để rút gần hết số tiền.
Anh Hùng quỳ xuống, giọng run run:
“Mẹ, con biết mẹ không muốn phiền con cái. Nhưng mẹ cứ ở đây mà không nói gì, họ hàng xung quanh lén lút tìm cách, giờ tiền mất gần hết rồi!”
Tôi đứng lặng, tay run lên. Hóa ra mình sợ con cháu dòm ngó, sợ phiền, tự quyết mọi thứ, mà cuối cùng lại bị người ngoài lừa. Nhìn đứa con trai cả quỳ trước mặt, tôi mới thấy lòng mình chùng xuống: điều đáng sợ nhất của tuổi già không phải là nghèo tiền, mà là không còn tin được ai.
Tôi tên Thìn, năm nay đã ngoài 60. Cả tháng nay, tôi khăn gói ra thành phố chăm con dâu là Hà mới sinh cháu đầu lòng. Tôi lo cho nó từng bữa ăn giấc ngủ, tắm rửa cho cháu bé, đêm thức trông giúp để nó ngủ thêm.
Ấy vậy mà chẳng hiểu sao, Hà lúc nào cũng mặt nặng mày nhẹ, hiếm khi thấy một nụ cười. Tôi tự nhủ: “Chắc nó mệt, sinh nở ai mà chẳng vậy.” Nhưng lòng thì vẫn thấy chạnh buồn.
Đến ngày hết cữ, tôi xếp đồ về quê. Hà tiễn tôi ra cửa, dúi vào tay tôi một gói xôi bọc lá chuối:
“Mẹ mang về ăn dọc đường cho đỡ đói.”
Tôi gật đầu, nhưng bụng thì nghĩ: “Chăm nó bao lâu trời, đến lúc về chỉ gói cho tí xôi, coi mình chẳng ra gì.” Ra đến ngõ, tức khí, tôi ném thẳng gói xôi sang sân nhà hàng xóm cho con chó nó ăn.
Sáng hôm sau, đi qua cổng, tôi sững người khi thấy nhà hàng xóm dựng ngay chiếc xe máy mới tinh. Bà hàng xóm cười hớn hở, miệng không ngớt cảm ơn tôi:
“Hôm qua bác cho chó nhà tôi ăn gói xôi, tôi mở ra mà giật bắn! Trong đó là cả một xấp tiền mới cứng. May mắn quá, tôi đem ra gửi tiết kiệm, hôm nay tranh thủ rút mua luôn con xe!”
Nghe đến đó, chân tôi khuỵu xuống. Trời đất quay cuồng trước mắt. Thì ra… cái gói xôi ấy Hà đã âm thầm giấu vào bên trong toàn bộ số tiền mừng cưới mà vợ chồng nó dành dụm, muốn gửi biếu tôi về quê dưỡng già.
Tôi chết lặng, nước mắt cứ thế trào ra. Cả tháng qua tôi đã trách oan con dâu, nghĩ nó vô tâm, nào ngờ… nó âm thầm thương mình theo cách chẳng ngờ tới.
Tối ấy, ngồi trong căn nhà vắng, tôi nhìn bàn tay chai sần của mình, lòng nghẹn ngào. Gói xôi nhỏ, nhưng ẩn trong đó là cả tấm lòng của đứa con dâu mà tôi từng trách hờn.